Do quá nhiều người hỏi cùng một câu nên mình viết luôn bài này.
Đây là phần 1.
Series này sẽ chỉ có 3 bài.
Đọc hết thì bạn sẽ hiểu vì sao có những người quay tay nhanh như máy khâu mà vẫn bơi chậm.

Có một niềm tin rất phổ biến trong giới bơi phong trào.
Muốn bơi nhanh?
Quay tay nhanh hơn.
Muốn khỏe?
Đeo paddle to hơn.
Muốn lao về trước?
Recovery thật lực, đâm tay xuống nước nghe "bụp" một cái cho đã.
Nghe hợp lý.
Nhưng tiếc là cơ thể không vận hành theo cảm giác.
Nó vận hành theo sinh cơ học.
Thứ quyết định tốc độ không phải bạn quay tay nhanh cỡ nào.
Mà là ở tốc độ đó, bạn còn giữ được bao nhiêu lực trên nước.
Đây là chỗ rất nhiều người hiểu ngược.
Họ nghĩ tốc độ tạo ra kỹ thuật.
Thực tế là kỹ thuật mới quyết định bạn có giữ được tốc độ hay không.
Bây giờ nói đến EVF.
Nhiều người xem EVF như một động tác kỹ thuật.
Thực ra nó còn là một bài kiểm tra sức mạnh.
EVF đúng nghĩa làm tăng diện tích bám nước.
Diện tích bám nước tăng.
Lực kéo tăng.
Torque lên vai tăng.
Tải lên lưng tăng.
Nói ngắn gọn, EVF đẹp vốn đã là một động tác rất nặng.
Vậy mà nhiều người chưa giữ nổi EVF ở Stroke Rate bình thường đã vội tăng nhịp tay, rồi lại đeo paddle to.
Khác gì mới squat được 60 kg đã nhảy lên 120 kg rồi thắc mắc sao kỹ thuật gãy.
Điều thú vị là cơ thể rất thông minh.
Nó không quan tâm bạn có giữ EVF đẹp hay không.
Nó chỉ quan tâm một việc.
"Làm sao hoàn thành cú quạt này."
Nếu tải vượt quá khả năng hiện tại, cơ chế bù trừ sẽ xuất hiện.
Khuỷu tay rơi.
Cẳng tay dựng ít hơn.
Bàn tay trượt nước.
Bạn vẫn bơi.
Nhưng không còn bơi theo cách mình tưởng.
Đó là lý do rất nhiều người cảm thấy:
"Sao mình quay tay nhanh hơn mà lại không nhanh hơn?"
Không phải vì bạn thiếu cố gắng.
Mà vì bạn đang tăng tải nhanh hơn tốc độ thích nghi của hệ thần kinh và cơ bắp.
Ở phần sau mình sẽ nói vì sao Stroke Rate cao và paddle lớn thực chất chỉ là hai cách khác nhau để tạo ra cùng một vấn đề.